độ lệch của một đường cong ghềnh đối với mặt phẳng mật tiếp. Mặt phẳng mật tiếp P tại một điểm M của đường cong ghềnh là mặt phẳng tiếp xúc bậc n
2 với đường cong tại điểm đó. Trong mặt phẳng pháp tuyến của đường cong tại điểm M, pháp tuyến vuông góc với mặt phẳng mật tiếp P gọi là song pháp tuyến, còn pháp tuyến nằm trong P gọi là pháp tuyến chính. Khi đó, nếu phương trình đường cong được tham số hoá theo độ dài cung s thì ĐX k của đường cong tại điểm M(s) được tính theo công thức Frơnê như sau:

Trong đó,
là vectơ đơn vị trên song pháp tuyến;
là vectơ đơn vị trên pháp tuyến chính của đường cong tại điểm M(s). Như vậy, ĐX cũng phản ánh tốc độ thay đổi phương của mặt phẳng mật tiếp. Đường cong có ĐX không đổi là đường đinh ốc. Mọi đường cong phẳng có ĐX bằng 0.