("La Joconde" ; tk. Môna Lida), tác phẩm nổi tiếng nhất của Lêônacđô đa Vinchi (Leonardo da Vinci) thời Phục hưng, vẽ trên gỗ (1503 - 06, Bảo tàng Luvrơ). Là chân dung một con người cụ thể, bà Môna Lida (Mona Lisa), nhưng trên tác phẩm của mình, Lêônacđô đã thể hiện được người phụ nữ muôn thuở, cái điển hình lí tưởng trong vẻ đẹp hài hoà, huyền bí của thiên nhiên. Nụ cười càng làm cho bức tranh thêm danh tiếng, là một biểu hiện thoáng qua của tình cảm, nhưng là muôn thuở của con người. Người ta đánh giá là "người đàn bà vĩnh cửu", "một tác phẩm toán học", là sự kết hợp lí tưởng giữa khoa học và tình cảm được Vinchi mang theo mình sang Pháp cho tới khi chết.

"La Jôcông"