(Luigi Nono; 1924 - 90), nhà soạn nhạc Italia, đảng viên Đảng Cộng sản Italia những năm 50 thế kỉ 20, cùng với Bulêzơ (P. Boulez) và Stôckhauden (K. Stockhausen) đứng đầu trường phái âm nhạc tiên phong chủ nghĩa ở Châu Âu, chịu ảnh hưởng của Vêbecnơ (A. V. Webern) và Sônbe (Ph. Schonberg), đưa hệ thống âm nhạc “rađican - xêrien” và kĩ thuật “ngẫu nhiên” (“alêatoa”) vào âm nhạc Italia, thuộc trường phái Vênêxia (Venezia) hiện đại. N là một trong những nhà soạn nhạc nổi tiếng hiện nay, chuyên đề cập tới những chủ đề lớn của thời đại (tác phẩm lớn “Bài ca dang dở” phổ lời theo những bức thư của các chiến sĩ kháng chiến). Tác phẩm: các ôpêra “Không thể khoan nhượng” [1960, theo các văn bản của Brêch B. (B. Brecht), Elua (P. Éluard), Maiakôpxki V. V. (V. V. Majakovskij), Xactơrơ J. P. (J. P. Sartre)], “Dưới mặt trời mãnh lực của tình yêu”; balê “Áo khoác đỏ”, nhiều bản đơn ca, hợp xướng và dàn nhạc, các bản tình ca, 2 côngxectô cho pianô, các biến tấu cho viôlông, đàn dây và kèn, nhiều hợp tấu nhạc cụ cho các giọng hát, vv.